Buổi sáng, trên đường lên núi, ông và các học trò gặp người tiều phu đang đốn cây. Người này chỉ đốn các cây thẳng, không đốn cây cong. Hỏi ra mới biết củi thẳng bán được giá hơn củi cong. Các học trò kết luận: “Tốt thì chết”.
Buổi chiều tối, Khổng Tử và các học trò xuống núi, nghỉ chân tại nhà một người nông dân. Chủ nhà thịt gà làm cơm đãi khách. Trong nhà có những con gà biết gáy và cả những con không biết gáy. Họ quan sát thấy người này đã giết một con không biết gáy. Các học trò kết luận: “Xấu cũng chết”.
Học trò thắc mắc với Khổng Tử “Vì sao tốt cũng chết mà xấu cũng chết” thì ông trả lời “Biết thì không chết”. Nhưng thế nào là “biết” thì chính Khổng Tử cũng không trả lời được.
(Chuyện cũ đọc lại)