Hỡi anh em.
Lại một lần nữa,
cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn
được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào
nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.
Thưa anh em.
Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian
lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới
mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả
ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị
phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới
bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc
gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và
cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo.
Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người
như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ
tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có
thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta...
vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.
Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại
được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là
nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc
dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.
Mang những dụng cụ "giết người hàng
loạt" như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn
kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống
thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị
ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị
áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng
bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như
rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt
như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên
mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí,
không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.
Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là
áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi
dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu
hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ
không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế
đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà
xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng
hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì
hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm
dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá
xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền
kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.
Hỡi anh em.
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý
kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra
ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những
ước mong chống đối.
Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng
triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải
chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê
bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em
sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng
nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.
Anh em có sống sót qua một ngày như
thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh của
chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa
từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?
Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của
mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc,
hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần
sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con
ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy
mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng
bán cá, bán gà đều phá sản.
Tóm lại, hãy dùng "gậy bà đập lưng
bà". Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm
ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy
làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy
được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội
hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và
khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu
có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên
và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.
Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết!
Lê Hoàng